Truyện sex 2020 | Yêu gái nhà giàu

Phần 3

5: 30 chiều ngày 30 tết.
Lúc này đây, đầu tôi phủ một tầng mây đen, tôi vừa nhận một tin rất xấu. Chúng tôi sẽ đón giao thừa tại nhà thờ cùa dòng họ, và rất có khả năng là tôi không thê về với em được đúng hẹn, đúng là hoạ vô đơn chí mà. Khi chúng tôi đến nơi, hầu như tất cả họ hàng đã đến đủ, hiếm khi tôi thấy dòng họ mình tập trung lại đông đủ như thế này. Khi chúng tôi đi vào trong:

– Ôi trời, hai anh em mày lớn nhanh dữ há, cao hơn cả bác rồi. – Đừng thắc mắc, bác cả của tôi tới 1m79 lận.

– Dạ.

– Thế hai đứa có thằng nào có bạn gái chưa, nói đi bác thưởng?

– Dạ thì…
Hai thằng tôi gãi đầu đến trầy hết cả da, đơn giản vì có thằng nào có bồ đâu, ế chỏng chơ ra đấy chứ.

– Ôi trời, tụi mày làm bác thất vọng quá. Nhớ lại hồi bác bằng tuổi chúng mày, cũng lãng tử đào hoa chứ có bủng beo như anh em mày đâu, cô nào nghe được ngón ghi-ta của bác thì cứ say như điếu đổ. Tre già mà măng chẳng chịu mọc, hà.

Và hôm nay mọi người tổ chức một buổi liên hoan lớn để đón giao thừa, hiếm khi mọi người tụ tập đông đủ thế này nên ai cũng hớn hở. Nhất là màn các ông chống vừa hát vừa gõ bo, nghe chí thật. Tôi cũng ăn nhậu không để ý gì đến thời gian, lúc nhìn đồng hồ thì đã 8h50, tôi kiếm cớ xin về. Khổ nỗi đấy là lúc bàn tiệc hưng phấn nhất nên lẽ dĩ nhiên, lời xin về của tôi không được chấp nhận mà còn bị phạt hai ly.

Tôi uống cũng ít, vài ly thôi, tửu lượng tôi cũng tốt nên vẫn hoàn toàn tỉnh táo, nhưng nhìn lại đồng hồ thì đã 9h15 rồi. Tôi đã trễ hẹn với Trân, lần này tôi xin về được. Vội vã phóng xe đến nhà Trân, khổ nỗi nhà em với nhà thờ của dòng họ xa quá, đường lại đông nghịt, chạy đến là khổ. Và tôi cũng tưởng tượng ra được, tâm trạng của Trân lúc đó, nhưng tôi không biết tả thế nào, nên mạn phép trích một đoạn nhỏ trong nhật ký của em vậy:

-“ Đêm giao thừa rồi, ai cũng vui nhỉ. Nhưng mình thì…. Thất vọng quá. Lại một cái tết nữa rồi, cô đơn, không gia đình, không bạn bè… Và không người yêu. Hơn 9h rồi, bên ngoài dông người náo nhiệt quá, cả trên tivi nữa, cái tivi chết tiệt, cô đơn khó chịu thật. Mày đang làm gì thế Trân ơi, chờ thằng ất ơ nào đấy mà mày mới quen biết có một tháng, chưa gặp mặt lần thứ 2 sẽ nhớ đến cái lời hứa rẻ tiền của mày hả. …….Tự nhiên muốn khóc quá tôi ơi.”

Trên đường tôi đến nhà Trân cũng suy nghĩ lung lắm, liệu em có giận tôi không nhể, liệu tôi sẽ nói gì, làm gì với em nhể. Cuối cùng thì tôi cũng đến trước cổng nhà Trân, cửa không khoá nên tôi cứ thế mà vào thôi. Em đang đứng nghe điện thoại bàn, qua nội dung cuộc nói chuyện thì tôi nghĩ đó là ba Trân.

Trân xinh thật, váy ngắn màu đen đến nửa đùi, phần tay của chiếc váy dài đến khuỷu tay, bên ngoài là một chiếc áo khoác jeans không tay, đôi bốt đen, bao tay da màu đen loại không ngón, tóc búi cao, kiểu đuôi ngựa ấy. Cá tính dã man luôn.

Chợt, Trân quay lại …

Tôi đứng phía sau nhìn em, và dường như Trân cũng cảm nhận được có ai đó đang nhìn mình nên quay lưng lại, và cái gì đến nó sẽ đến, bốn mắt nhìn nhau. Có đôi chút bối rối thoáng qua trong mắt Trân, tôi cũng ngại ngùng chuyển ánh mắt sang nơi khác. Em không nói gì, đặt điện thoại xuống bàn rồi lẳng lặng ra ngoài, tôi cũng im lặng đi phía sau để nhìn đôi chân dài miên man của Trân. Cả hai ngồi đối diện nhau, em chủ động bắt chuyện với tôi, tôi đẹp troai ngời ngời thế này cơ mà:

– Sao không quên luôn đi, tới làm gì! – Trân nói với vẻ giận dỗi.

– Anh xin lỗi, anh cố đến sớm nhất rồi. Thật ra anh xuống nhà thờ của dòng họ từ chiều, đang liên hoan anh xin về mà không được, giờ mới được về. Phóng nhanh hết mức có thể rồi, mấy lần suýt va vào người khác, đường đông quá. Tay cũng trầy rồi.

Tôi nói dối đấy, tay bị trầy do vật lộn thôi, nhưng nói thế này thì tiện cả đôi đường. Vô độc bất trượng phu!

– Người đâu bất cẩn vậy, đưa coi thử coi.

Tôi đưa tay ra, vết trầy khá lớn do lúc vật nhau với lão anh bị cứa một đường ở cạnh cửa, em chăm chú nhìn vết trầy rồi bĩu môi:

– Đàn ông con trai trầy có chút mà làm như lớn lắm ý.

– Ừ, anh thế đấy.

– Thôi, tới là tốt rồi, anh làm em buồn đấy. Giờ làm gì nhỉ?

– Thế cô nam quả nữ ở một mình với nhau thì nên làm gì nhể? – Tôi nói với vẻ mặt đê tiện.

Trân chậm rãi vén những sợi tóc mai ra sau rồi nói:

– Ra ngoài đi dạo đi anh, em muốn ngắm pháo hoa.

– Ừ, mình đi.

Tôi và Trân đi ra khỏi nhà, đêm giao thừa nên đường đông nghịt, thế nên chúng tôi quyết định đi bộ.

– Đi đâu giờ?

– Mua cái gì uống đi anh, em khát quá.

– Ừ đi.

Tôi đến quán cà phê gần đó mua một ly đen đá cho tôi và một ly bạc xỉu cho Trân, sau đó hai đứa vừa đi dạo trên những cung đường vắng vừa thủng thẳng tâm sự, mà thực ra đêm giao thừa thì làm gì có đoạn nào vắng, hoạ chăng chi là không đông như những đoạn khác thôi. Vừa đi tôi vừa hát ong ỏng:

– Cuộc tình mình như cơn gióóóó thổi qua mông con chóóóó em có thấy không đóóóó…..

– Hát nhảm nhảm gì vậy trời.

– Bài hát tình yêu toẹt vời.

– Thôi đi anh, lớn rồi mà cứ như con nít.

– Ờ, thôi.

Câu trả lời cộc lốc của tôi làm cả hai im thin thít, chẳng biết nói gì với nhau nữa, đưa mắt nhìn xung quanh, bỗng dưng tôi thấy chạnh lòng. Không biết tự bao giờ, tôi đã đi đến con đường này theo bản năng của mình, con đường ngày xưa tôi với cô ấy đã từng bước chung đôi. Cho phép tôi lan man một chút, mối tình đầu của tôi đã kết thúc trên con đường này.

Ngày đó tôi nghèo mạt rệp, đến chiếc xe đạp đi học cũng đéo có chứ đừng nói đến xe máy. Còn cô ấy thì gia cảnh khá giả, tiêu xài đâu cần lo gì. Và tất nhiên một thằng nghèo thì làm sao mơ được tới cô tiểu thư đài các, cuộc tình kết thúc một cách bất ngờ và chóng vánh bằng quyết định đi du học của cô ấy. Nguyên nhân chủ yếu là cô ấy không đủ bản lĩnh để chống lại áp lực từ gia đình, một phần là tôi quá bất lực, không có gì để giữ cô ấy lại. Nhưng sau này, khi thằng homies nói với tôi :” Nếu mày cho rằng vấn đề tiền bạc, gia cảnh, hay bất cứ cái gì là vấn đề thì tao không nghĩ mày đang yêu thật lòng”. Nhiều khi suy nghĩ lại tôi cũng cảm thấy nó nói đúng thật, tôi hèn quá. Đang ngẩn ngơ thì em quơ quơ tay trước mặt tôi hỏi:

– Anh làm gì mà ngẩn người ra thế?

– Ngẩn mợ em, anh đẹp trai ngời ngời thế này mà em bảo anh bị ngẩn à.

– Vô duyên, thấy lạ tui hỏi còn bị nạt.

– Ờ, xin lỗi.

Chúng tôi lại thả bộ trên đường, nhưng rồi khi tôi còn đang chìm trong những suy nghĩ của mình, Trân đi vội đến bên kia đường. Tôi tò mò theo sau, Trân đi đến bên một tên nào đó đang đứng một mình bên kia đường, tôi đứng phía sau nghe loáng thoáng em hỏi tên đó sau đêm giao thừa lại đứng một mình ở đây, rồi không đi chơi gì à. Tên đó cũng trả lời theo kiểu đang cô đơn một mình. Sau một hồi xì xầm to nhỏ với nhau thì Trân quay lại nói với tôi… À sao nhỉ, nhắc lại chuyện này tôi hơi buồn:

– Anh ơi?

– Gì cô?

– Anh… Về trước đi, hay đi xem phao hoa đi.

– Còn em?

– Em… Đi chơi với bạn. – Trân nói, có vẻ hơi áy náy.

– À, cứ đi đi. Anh về trước.

Trân mìm cười quay đi, tôi đứng một lúc rồi cũng quay đi, hôm nay như thế là đủ rồi. Tôi bỏ bữa tiệc của gia đình để giữ lời hứa với Trân, không để em cô đơn một mình đêm giao thừa. Còn bây giờ, Trân lại bỏ tôi lại một mình. Tôi giữ lời hứa với em đâu phải để nhận được kết quả thế này, quá đủ rồi. Một sự uất ức trào dâng trong lòng, mắt tôi đỏ ngầu. Hít một hơi sâu, không khí tràn đầy vào lòng ngực, tôi cố lấy lại bình tĩnh. Bước đi một cách vô định, tôi cũng chẳng biết mình đang đi đâu nữa.

Bước vào một quán cà phê nhỏ thôi, nhưng ấm áp và thanh tịnh, một điều nữa khiến tôi chú ý là giờ này quán cà phê nào cũng đang bật bài Happy New Year thì quán này lại khác, quán bật bài Soledad cùa Weslife khiến tôi nghe mà buồn lại càng buồn, cứ như bài này viết riêng cho mình vậy.

Cứ thế, đêm giao thừa trôi qua lúc nào tôi chẳng hay, và chẳng biết tôi đã về nhà bằng cách nào. Tâm trí tôi dường như chẳng thuộc về tôi nữa, và có lẽ rằng, đêm đó là đêm giao thừa buồn nhất của tôi, đêm cô đơn.

Đầu năm đã buồn nên ba ngày tết của tôi cũng chẳng vui vẻ gì, nhiều lúc ngẫm lại đời mình mà buồn. Tất bật hơn hai mươi năm, cuối cùng vẫn đón giao thừa với khói thuốc và giọt cà phê đắng ngắt, mà kết quả do là do mình chọn đấy chứ, trách ai được. Mấy hôm nay Trân cũng mấy bận nhắn tin cho tôi, nhưng tôi cũng chả thèm trả lời, hoạ hằn lắm thì Ừ một câu cho qua chuyện.

Hết tết thì tôi cũng phải đi làm, và tôi lấy công việc để giải toả sự khó chịu của mình, cứ thế tôi vùi đầu vào công việc. Thời gian biểu lúc đó của tôi chỉ là sáng đi làm, chiều đi đánh liên minh và tối đi nhậu, cuộc sống mới nhàm chán làm sao.