Truyện sex loạn luân – Mẹ con thằng cận

Phần 2

Có lần ông cột cả chân tay Liễu vào bốn góc giường, căng ngửa ra, bịt mắt nàng lại, rồi mười ngón tay rờ rẫm khắp người, nàng uốn éo rung lên từng cơn, làm ông nứng quá chừng, ông ngồi xổm ngay ngang miệng nàng, đút đầu buồi vào miệng cho nàng mút. Nàng mút lây mút để lúc lắc cái đầu má đỏ lên bừng bừng. Ông sướng tê người, ôi cái bọn đế quốc tư bản sao nó đồi trụy chế ra những trò sướng thế không biết! Cái cơn nứng chạy rùng rùng dưới hạ bộ, bấy giờ ông mới xuống tấn cắm phập cái đầu buồi của ông thọc ngập trong cái khe lồn ướt nhão nhoẹt, hai tay ông bóp nghiến lấy hai bầu vú kéo giật nàng lên khởi giường rồi đập mạnh xuống, làm cho nàng cứ kêu oai oái, sướng rú lên thôi.

Cho về Bắc, ông cũng sợ nhỡ ra con mẹ quen mùi nứng lồn, kiếm thằng nào lang chạ. Nhưng ông thấy yên tâm, vì thủ trưởng công an Kiến xương là tay em của ông, ông đã dặn dò nó phải canh cả hai mẹ con cho kỹ và báo cáo cho ông mỗi tuần. Thằng đó còn đang mong nhờ vả ông cho nó điều vào trong Nam làm việc kiếm chác.

Liễu thì vẫn tin thằng con mình ngây thơ, mới hồi nào còn bú mẹ mà, nó tuy có ham chơi bị bạn bè rủ rê phóng xe ẩu, nhưng nàng không tin con nàng đi chơi đĩ. Chắc đứa nào ghen ghét đặt điều ra thôi. Mẹ con Liễu len được vào ngồi ở toa hạng nhất trên tàu Thống Nhất ra Hà nội. Nói là hạng nhất, cũng là ngồi chật trội, nhưng còn có chỗ ngồi, chứ không như ở những toa kia, đứng đầy ắp cả lối đi như trên xe buýt thành phố, không còn chen ra chen vô được.

Cũng may là Liễu ngồi bên một đồng chí thứ trưởng, nghỉ phép vào thăm gia đình trong Nam trở về, nên cũng đỡ bở ngỡ.

Đồng chí này tên Phúc, dáng chững chạc, đẹp mã, chừng bốn mươi, . Phúc là thứ trưởng nội vụ, vào Nam công tác ngắn ngày, nhân dịp thăm họ hàng gốc ngụy để xin quà mang về, có vợ đi theo, nhưng vì mang nhiều quà cắp lỉnh kỉnh, nên cho vợ đi tàu thủy. Phúc gặp được Liễu thì mừng lắm, trước vẫn đi xem những màn ca múa của nàng, chàng ta mừng thầm là không có vợ đi theo, thôi mình tha hồ tán tỉnh người đẹp.

Nói lại chuyện cũ, Liễu nhớ lại thời còn trong đoàn, nàng hi vọng trở về Bắc có dịp đi Hà nội gặp lai các bạn cũ, nhất là Trần Hùng, người đã từng đi Liên Xô học. Liễu mơ màng nhớ lại lúc đang còn là diễn viên tập sự, đã bao lần ân ái với Hùng sau cái đêm lưu diễn ở Hải phòng, Hùng cho nàng ngây ngất biết cái thú vui của người con gái biến thành đàn bà. Sau đó, tuy biết Trần Hùng là nghệ sĩ hàng đầu quá tầm với của nàng, lại hào hoa có nhiều đào, nhưng sao cứ ở gần, là Liễu lại dễ dàng sa vào vòng tay chàng như mê muội đi, mãi cho đến khi đi lấy chồng.

Thằng Cận bực bội ra mặt. Nó đã toan trốn ở lại mà rồi không dám. Mẹ nó dỗ dành, thôi về Bắc một hai năm, khi bố nghĩ lại rồi mẹ con lại vô Nam. Nó phải xa lũ bạn ăn chơi, lại vừa nếm mùi gái, bây giờ bắt nó tu ở cái huyện Kiến xương quê mùa, nó chịu sao được. Đã vậy cái nhà anh Phúc lại còn cứ bảo nó: Kiến xương phong cảnh đẹp lắm đấy cháu! Đẹp hơn Thành phố Hồ chí Minh ấy cứ lị! Rồi cười với mẹ nó: Phải không chị? Coi vô duyên tệ! Vậy mà mẹ nó cũng cứ tươi cười tiếp chuyện được.

Tàu chuyển bánh thì đã tối. Mẹ con lấy cơm ra ăn uống xong, ngồi ngủ gà ngủ gật. Thằng Cận ngồi ép bên mẹ nó, tâm trí không yên. Sao mà từ cái hôm nó đi chơi gái, cứ khi ở gần đàn bà con gái là nó cứ nứng con cặc lên, vì đầu óc nó cứ chờn vờn vú vế da thịt trắng trẻo, nó hình dung ra cái lồn với mớ lông đen đen giữa cặp đùi trắng phóc của nàng Quỳnh…

Ngồi bên mẹ, cánh tay nần nẫn của Liễu ép vào nó, mà bàn tay mềm mềm của nàng có lúc để ngay trên đùi nó làm nó cứ xốn sang cả người. Nó liếc nhìn sang, ngực mẹ nó căng phồng hai cái núm vú nhô ra dưới lớp vải áo trắng. Con cặc nó cứng lên, cục cựa, cũng may mà nó mặc cái quần bò mới mua được ở chợ trời, nên ống quần không ngỏng lên. Nó không dám nhìn sang mẹ nó nữa, nó cố nhắm mắt ngủ, chỉ còn nghe tiếng mẹ nó với đồng chí Phúc cười nói, mỗi lúc một nhỏ dần….

Đêm về khuya, toa xe tối mò mò. Liễu chuyện trò với Phúc cũng thấy vui vui, nhưng vì mấy hôm lo dọn dẹp để về Bắc nên mệt quá nàng ngủ lúc nào không biết. Đầu nàng ngả ra, tựa lên vai Phúc, khuôn mặt trắng mịn tóc lòa xòa chạm vào má Phúc làm cho chàng ta cứ bấn lên. Hắn ngồi yên để hưởng cái cảm giác lâng lâng kề cận người đẹp, tiếng người ngáy như kiến đốt, con cu cương lên cựa quậy. Lâu sau, nhịn không nổi, Phúc liều đưa tay để lên đùi Liễu. Thấy Liễu vẫn ngủ, hắn rờ rờ lần lách bên trong cái quần lót, qua làn vải mềm ngón tay hắn chạm vào mấy sợi lông lạo xạo.

Trong cơn ngủ, Liễu rướn hông lên như hưởng ứng làm cho làm cho Phúc sướng rợn người lên, bàn tay run run. Hắn liều đẩy ngón tay tới, móc vào cái khe mềm ướt, Liễu chợt giật mình, còn nửa tỉnh nửa mê, đưa tay gạt một cái mạnh. Phúc rụt tay lại, giả bộ nhắm mắt ngủ. Liễu mở mắt ra, thì toa xe tối om, tiếng người ngáy chung quanh ồn ào, thằng Cận cũng say ngủ. Liếc qua thấy Phúc đang nhắm mắt, nhưng Liễu chắc chắn là anh chàng vừa mò mình.

Tự nhiên Liễu thấy rạo rực, cái anh chàng đạo mạo thế mà cũng dám… Nhắm mắt lại dỗ giấc ngủ nửa chừng, Liễu thấy bàn tay của Phúc nhè nhẹ đưa lên, luồn vào áo đặt lên vú nàng. Liễu thở phập phồng, nhưng không cựa quậy, bàn tay Phúc bóp nhẹ. Liễu thấy vú nàng cương lên, cái cảm giác thích thú nhẹ nhàng dâng lên trong người. Thấy êm, Phúc lần cởi thêm cái khuy cổ áo của nàng ra, rồi lách bàn tay vào mà mân mê đầu vú. Liễu thấy sởn da gà cả người, mà bên dưới thì mép lồn mấp máy nhỉ ướt cả ra. Nàng thở mạnh, rướn ngực lên rồi đưa tay ôm lấy bàn tay Phúc. Được thể, anh chàng xoay người lại, vòng tay ôm cổ nàng, rồi tiếp tục xoa nắn rờ rẫm hai bầu vú, làm nàng oằn oại người lên. Liễu chỉ sợ thằng con tỉnh dậy. Phúc cúi xuống hôn hít lên mặt Liễu, rồi đưa tay lần mò rờ bụng nàng rồi từ từ luồn vô dưới cái dây thun quần. Liễu thấy nứng quá, nhưng nàng bỗng hoảng sợ, nắm chặt lấy tay Phúc, thì thào:

– Không được đâu anh ơi !

Phúc ghé tai nàng nói nhỏ:

– Mình ra chỗ cầu tiêu nha!

Liễu lắc đầu:

– Thôi, em không dám đâu!

Vừa lúc đó, thằng Cận cựa mình tỉnh dậy. Phúc vội vàng rút tay về, còn Liễu cũng ngồi lại ngay ngắn, không quên cài khuy áo cổ. Nàng quay sang hỏi chuyện con.

Toa xe bỗng ồn ào, tiếng chân người chạy rầm rập ở lối đi, thì ra bảo vệ lùng bắt mấy tên nhảy tàu, cướp giật ở toa đằng sau. Mọi người xôn xao bàn tán, rồi cứ thế thức cho tới sáng.

Cả ngày hôm sau, cứ lựa lúc không có mặt thằng Cận, là Phúc trổ tài tán tỉnh Liễu, vì biết Liễu có vấn đề với ông chồng già đang công tác ở trong Nam. Liễu cũng muốn lợi dụng để sau này có cần nhờ vả móc nối, nhưng không muốn đi quá xa, nàng sợ cứ như đêm qua nứng lên rồi cầm lòng không được đâm rắc rối. Đêm sau trên xe lửa, Liễu cho thằng Cận ngồi cạnh Phúc.

Căn nhà ông Tư xin cho mẹ con nàng ở, ngay sát vách nhà Thức công an huyện. Thức không lùn lắm, cao ngang Liễu, nhưng anh chàng mập mà tay chân lại ngắn, nên coi càng lùn thêm. Được cái mặt mũi sáng sủa, nói cười luôn miệng, chứ không phải cái bản mặt hình sự của mấy anh công an khác. Hay là anh ta chỉ vui vẻ với người đẹp như Liễu chăng.

Anh chàng rất lễ phép, hắn gọi Liễu là chị, xưng em, nhưng hắn nói:

– Anh Tư lệnh cho em gắt lắm. Chị với cháu chỉ được ở huyện lị này, không được đi đâu xa. Muốn đi phải cho em biết để điện vào Nam xin phép anh trước đã. Mỗi ngày có khách nào đến nhà, phải báo cáo. Cứ tối tối em sẽ đến tổng kết.

Liễu biết mình bị chồng giam quản thúc tại nhà. Nàng rất nóng lòng muốn đi Hà Nội chơi. Liễu nghĩ chỉ còn cách dụ Thức bằng mỹ nhân kế. Tuy anh chàng này có cô vơ mới cưới được gần năm, người ngợm coi cũng được, nhưng Liễu biết thằng đàn ông nào cũng như thằng đàn ông nào, mỡ để miệng mèo có khi nào tha.

Mỗi buổi tối Thức qua nhà nàng, thường hắn đi cổng sau, bao giờ Liễu cũng có nước chè ô long, thuốc lá Tam Đảo, bánh quy cao cấp. Nàng sửa soạn thật đẹp, chọn mấy cái áo mỏng hở cổ kiểu ngụy mua ở Sài gòn, ngồi rà rà bên Thức hỏi thăm chuyện nọ chuyện kia, vừa nói vừa đưa bàn tay đập lên đùi anh ta, nhiều khi nàng cố tình nắn nhẹ rồi mói rút tay về làm cho Thức cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn.

Liễu lấy lòng cả Ngân, vợ của Thức. Liễu tặng Ngân một cái quần xì líp ni lông mua trong Nam, thỉnh thoảng có món ngon đưa sang cho nên Ngân quý Liễu lắm.

Thấy Thức đã thân, lại nhân dịp đoàn múa cũ của nàng có chương trình đặc biệt, Liễu nói với Thức cho nàng đi Hà Nội mấy ngày, đừng cho chồng nàng biết. Thức giẫy nẩy:

– Chết em chị ơi, chị bảo em làm gì cũng được, chứ để chị đi như vậy, anh Tư tống em trở về bộ đội ngay lập tức.

Liễu ngồi sát bên Thức, nghiêng người ôm lấy hắn hôn cái chụt lên bên má, thủ thỉ:

– Chỉ có chị em mình biết với nhau thôi mà! Em dễ dãi với chị đi, chị thương!

Vú nàng nần nẫn đè lên cánh tay Thức, tay nàng xoa đùi hắn, đưa đẩy đầu ngón tay chạm ngay cái đầu buồi cương cứng trong quần, nàng cười rúc rích đập nhẹ một cái :

– Em cũng thương chị đây này! Chị biết mà! Cho chị đi Hà Nội, rồi về chị thưởng cho cái thằng nhỏ ngong ngỏng của em !

Thức đờ đẫn cả người, một lát mới nói:

– Chị nhớ giữ bí mật cho em nhá.. Vậy chị đi Hà nội chơi vui vẻ, em chờ chị nha!

Liễu cười, liếc rất tình tứ:

– Mình ngủ với nhau rồi, thì cả hai bên phải giữ bí mật hết!

Xui cho Liễu, khi đến thăm đoàn múa nàng mới hay là Trần Hùng đi lưu diễn các nước Đông Nam Á hơn một tháng mới về. Dù sao, nàng cũng có dịp thoát cái cảnh giam lỏng ở Kiến xương được mấy ngày, và gặp được bạn cũ.

Trở về nhà, y hẹn, nàng sắp xếp cho Thức ngủ với nàng một tối, vả lại lâu nay đêm đêm cứ nằm không, Liễu cũng thấy nhớ mùi đàn ông, xốn xang tưởng gặp Trần Hùng lại bị lỡ tàu, xác thịt đòi hỏi rạo rực. Đêm đó thằng Cận phải đi nghĩa vụ dân phố, nàng sửa soạn giường chiếu để tiếp Thức. Thức vừa vào, nàng gài cửa lại cẩn thận, rồi ôm lấy anh ta:

– Em tốt với chị quá, chả biết lấy gì mà đền ơn ! Thôi thì chị em mình quan hệ thân mật tối nay nhá!

Thức đỏ mặt :

– Mình tắt đèn đi chứ?

Cái anh chàng có vợ rồi mà còn mắc cỡ, chắc khi nào ngủ với vợ cũng phải tắt đèn.

Liễu ra tắt cái công tắc, gian phòng tối lờ mờ, nàng dắt tay Thức lần mò lại giường. Liễu cởi bỏ quần áo, dục Thức:

– Em cởi quần áo ra chị treo ở ghế này khỏi nhăn.

Thức líu ríu cởi đồ, Liễu kéo hắn cùng nằm xuống giường, đụng chạm da thịt đàn ông làm nàng thấy nóng cả người hai cái vú cương lên, rộn rạo. Nàng cầm tay Thức đặt lên vú mình. So với Ngân vợ Thức, vú Liễu nẩy nở hơn nhiều, đầy ắp nây nây trong tay, Thức được thể bóp lấy bóp để. Rồi nàng đưa tay lần xuống dưới bụng Thức, mò cái buồi. Cái buồi ngong ngỏng cứng cứng, nhưng mà sao nó nhỏ như con nít, còn nhỏ hơn của thằng Cận mấy năm về trước khi nàng còn tắm cho con. Vậy mà cái đầu lõ lòi ra giựt giựt nong nóng trong bàn tay cũng làm cho nàng nứng cái lồn, cửa lồn he hé, nước lồn ứa ra gợi nứng. Liễu quay lại ôm Thức vần cho hắn nắm đè lên người nàng, miệng hỗn hển:

– Mình vợ chồng với nhau đi Thức ơi!

Thức nhổm cái mông lên, Liễu cầm con cu của hắn đưa đẩy cho lọt lỗ lồn, hắn đâm thọc xuống, dập mấy cái. Con cặc nhỏ, nhưng cứng ngắc, sướng hơn là móc ngón tay mà thủ dâm một mình. Nàng hẩy hẩy mông lên rên rỉ:

– Giập nữa đi! Mạnh nữa đi!

Thức thấy ngủ với chị Liễu lẳng lơ quá thể, sao mà nó sướng tê tái như vậy. Hắn gồng người giập thêm được vài cái thì bỗng rung cả người lên, tinh khí phọt ra không hãm lại được. Liễu níu lấy hắn, nàng hích ngược mu lồn lên, còn đang muốn kéo dài cơn sướng, cuống quýt ôm ghì mông Thức xuống :

– Nữa đi! Tí nữa đi!… Đừng có ngưng!……

Nhưng cái con cặc trong lồn nàng đã mềm nhũn, Thức thở hồng hộc rút buồi ra nằm vật ngửa bên nàng. Liễu mê man như đang còn lơ lửng trên mây, cơn nứng còn rùng rùng trong người, hai thay nàng đưa xuống móc lồn banh hai mép ra,