Đụ mỹ đen

Phần 1

Khu Đông Harlem, nổi tiếng là khu ổ chuột ở Mỹ…

Dân Mexico nhập cư lậu ở đầy trong đó…

Quá nghèo ở Mexico, thất học, nhưng bù lại, nam – nữ Mexico to khỏe…

Biên giới Mỹ – Mễ qua lại với nhau dễ òm, đi bộ tà tà cũng qua được Mỹ.

Dân Mễ chuyên trồng thuốc phiện. Nghiện thuốc phiện là chuyện dĩ nhiên.

Lá thuốc phiện cứ thế mà nhai cũng đủ phê tới bến…

Cả cái cây thuốc phiện, chẳng bỏ thứ gì…

Hoa thuốc phiện nhấm nhẳn, đắng chẳng phải đắng, cũng chẳng phải ngọt, có lẽ đắng và ngọt hòa quyện với nhau mà nên hương vị đặc trưng, khó cưỡng, nhưng phê thuốc cả ngày…

Nó cứ lâng lâng cái kiểu ngầy ngật, lưng tưng suốt. Một phần chất Cocain hòa lẫn nước bọt người ta, ăn vào trong máu mà chạy rần rật lên não rồi lan tỏa khắp người, mà nên cái thú say phê, đê mê, lơ mơ bay bổng cứ ngỡ mình là chim, có thể cất cánh bay lên được…

Cái ảo giác ấy cộng thêm được nắc lồn ạch ạch…

Mà cứ phải hưởng những cú nắc lồn của anh chàng Mỹ trắng, bạn phê thuốc với nhau, thì nó mới đã điếu.

Phê thuốc rồi, mà bày ra đụ, đéo thì chỉ có là ngất lịm luôn, nằm vật ra đó mà phê, lồn với vú cứ để y nguyên thế mà nằm phê lồn, phê thuốc.

Mỹ – Mễ…

Đen, trắng, cứ làm tình tập thể với nhau trong cái khu ổ chuột, treo lủng lẳng sa líp, sú chiêng. Cả băng vệ sinh bê bết máu lồn, tanh muốn chết cũng vứt bừa ra đó, lổn nhổn gạch đá xà bần đống lớn, đống nhỏ, rác rến theo gió bay lung tung, xà quần khắp cả khu ổ chuột.

Tại làm sao gọi là ổ chuột? Dễ hiểu vì tên gọi ổ chuột nó đã toát lên đầy đủ cái nghĩa là ổ con chuột…

Trong độc giả, có ai đã từng thấy ổ con chuột chưa?

Đại gia đình nhà chuột, tha về ổ đủ thứ trên đời, cái gì mà nó moi móc được từ thùng rác nhà người ta, ăn thừa có biết đâu ba cái chuyện dọn ổ cho sạch…

Ăn đó, mà ỉa ra phân hòn lớn, cục nhỏ cũng ngay tại đó, vương vãi khắp cái ổ chuột, làm tình với nhau, chuột cái chửa đẻ ngay trong cái ổ chuột ấy…

Ta nói, nó bốc mùi y như cái mùi chuột chết, mà nào có con chuột nào bị chết đâu, mùi cứt chuột nó tanh rình, khiến người ta tưởng trong nhà có chuột chết, phát hiện ra ổ chuột, quét dọn, rửa ráy sạch sẽ cái ổ chuột ấy, là nó hết bốc mùi chuột chết thôi!

Thế thì con Mễ đen, nằm tơ hơ ra đó, thằng nào bất kể, nứng cặc thì cứ lật nó ra mà nắc.

Đó là cái nguyên nhân gây ra bệnh Aid, tại vì cặc dơ cả tháng không tắm vì phê thuốc, tắm nó lạnh như tắm trong băng, cho nên cứ để thế cả mấy tháng không tắm, đó là chuyện bình thường.

Cái quyền được đụ miễn phí, đụ lỗ đít nó mới phê bạo. Con Mễ đang nằm phê thuốc, được thằng nào sốc lên, bò lê trên đất, để nó nắc con cặc nó vào lỗ đít mình, đó cũng được xem là ân huệ, tại vì cái mà làm tình tập thể như thế nó lây dữ lắm. Cho nên hết thằng nọ tới thằng kia, thích đụ lỗ nào nó đụ. Con Mễ đen sướng quá, chỉ chống chịu có 1 tay thôi, còn tay kia nó xoa mòng đóc nó, cái tay dơ hày, cứ để thế mà xoa lồn, vậy mà không bị nhiễm trùng chớ kể!

Say phê đê mê cả ngày, nào có miếng gì bỏ bụng, ấy thế mà chẳng hiểu tại sao, chẳng đứa nào trong khu ổ chuột ấy bị làm sao cả!

Bình thường mà không ăn gì, bước sang ngày thứ hai là nó đói cồn cào hết cả ruột gan, vài lần như thế nó đau bao tử có mà chết!

Đằng này, lúc nào phê thuốc thì phê, tỉnh rồi lấy ra con nhũi bóp bỏ tàn thuốc, nhét vào đấy tí ma túy, bật lửa rít mạnh, hít mạnh, bật ngửa ra phê tiếp, để tăng thêm đê mê, hưng phấn, lật nhau ra mà nắc phành phạch cặc, lồn với nhau, đã điếu rồi vật ra phê tiếp.

Có nghĩa rằng từ đầu tới cuối, vẫn chỉ là phê thuốc, có chăng là hớp lấy tí nước, ai để đó hồi nào không biết, và thiếp đi trong đê mê phê vãi cả lồn.

Black live matter xuất phát từ đây.

Đòi quyền được sống, được làm người!

Có ai không cho nó sống!

Căn bản là nó đã từng sống cuộc sống không ra sống!

Căn bản là nó tự hủy hoại chính mình!

Chỉ thuần hưởng những lạc thú, một tí ý nghĩ đi kiếm cho mình việc làm tử tế, kiếm đồng tiền lương thiện, không tham gia mua, bán ma túy.

Có ai không cho nó quyền làm giàu!

Mỹ là cái xứ dễ làm giàu lắm.

Ngu dốt tiếng Mỹ như dân Việt Nam qua Mỹ…

Chỉ là làm Nail thôi! Mà có đứa trở thành bà chủ tiệm nail, mướn người làm công cho mình, ngồi đó mà thu tiền bạc triệu đô mỗi năm.

Một tí tiếng Anh, tiếng Mỹ không biết, cùng lắm là biết con số, làm móng cho nó xong, miệng nói, tay ra dấu phụ họa, Mỹ – Mễ nó hiểu rành giá cả, móc tiền đô ra nó trả…

Sao ạ!

Bàn chân người ta nói nó thúi, nó tanh muốn tởm, lợm giọng, ngửi trúng mùi chân người, chỉ chực nôn ói tới mật xanh, mật vàng!

Sau này có kinh nghiệm còn đỡ, con Mỹ, Mễ vừa mới đặt bàn chân nó lên đùi mình, lập tức nước rửa chân, nước sát trùng, rửa chân cho nó, để báng bỏ cái mùi chân người tanh ói.

Như thế đó, cái nghề làm nail, nó nuôi sống dân Việt, nó làm giàu cho dân Việt.

Cho dù tủi nhục cái nghề ngửi chân thúi thiên hạ nó thế, nhưng đồng tiền kiếm được là đồng tiền lương thiện.

Tiền mà!

Có tiền, có quyền!

Tủi nhục ở tiệm làm nail, tiền kiếm được, đi shoping Ok! Sắm mua gì cũng được, sống khỏe bằng cái nghề làm nail là đằng khác, trong khi đó, vẫn là chọ chẹ dăm ba câu chữ tiếng bản xứ, đủ để biết đường đi mua sắm và trả tiền.

Nó mua đất, nó cất nhà, nó mua nhà, mua xe, sắm đủ tiện nghi trong nhà, tủ lạnh chất đầy fast food, chỉ thuần vào cái nghề làm nail, sống khỏe…

Ngày thứ bảy, chủ nhật, nó lái xe xuyên bang đi chơi, đi ăn, đi lung tung khắp nước Mỹ, shelfie, quay phim, đủ trò nó thích, muốn vào casino kéo jackspot, nó bỏ tiền nó kéo, ăn thua vài ván thôi nó đi chơi, đi thăm chỗ khác.

Ngày mai là lại khác à nghen!

Vẫn là cặm cụi bên cạnh những bàn chân thúi.

Một đời nó thế, mẹ truyền con nối!

Có đứa nào mà được học hành tử tế, đạt được certificate là nó tung mảnh bằng (thực ra đó chỉ là chứng chỉ, xác nhận nó đã đạt được thành tích ấy, khóa học đó, bộ môn ấy thôi)!

Lên facebook mà khoe rân trời cả tháng, nó shelfie cả mấy chục tấm hình, rằng nó là nhất trên đời rồi! Người hiểu chuyện, che miệng cười, bắn nước miếng ra xa cả mét.

Dân cái xứ Việt Nam này nó háo danh như thế, chẳng lấy gì làm lạ!

Nhưng…

Cũng phải ghi nhận rằng, nó có cố gắng thật!

Tuy những cố gắng, những thành tích nó đạt được chỉ nhỏ nhoi thôi, so với người ta nghiên cứu, chế tạo thành công những công trình vang dội cả thế giới! Nhưng…

Nó sống một cuộc sống lành mạnh, tử tế…

Không vướng vào những ăn chơi, sa đọa…

Chỉ cần như thế thôi, nó cũng đã hơn chán vạn bạn bè đồng trang lứa rồi.

Nói thật, tác giả bài viết này, rất trân trọng những con người từ bùn đen đứng dậy như thế!

Danh sách các phần:
Thông tin truyện
Tên truyện Đụ mỹ đen
Tác giả Ông già háo sắc
Phân loại Truyện bú cặc, Truyện người lớn, Truyện sex ngắn
Ngày cập nhật 03-01-2022 17:23:35
Truyện ngẫu nhiên
Ông bác sĩ tà dâm (Update phần 5)
Nữ quỷ (Update phần 5) - Ông già háo sắc
Hồi ức tuổi trẻ (Update phần 25)
Ô nhục (Update phần 3) - Cô Kim